Đặc điểm phóng sự của Vũ Trọng Phụng

Đặc điểm phóng sự của Vũ Trọng Phụng

Khuyến mại Chính sách bảo hành

Thể loại: Khoa học, xã hội

Cập nhật:

Kiểu file: doc

Người đăng:

Điểm download: 1000

Lượt tải: 8

để ủng hộ website nếu bạn thấy tài liệu này có giá trị, xin cám ơn!
Click
Chính sách đảm bảo Tài liệu này của thành viên thuvien24 và được Thuvien24.com đảm bảo. Xem chi tiết

1  Lý do chọn đề tài                                         2
2  Lịch sử vấn đề                                              4
3  Đối tượng và nhiệm vụ nghiên cứu                                7                                                    
4  Phương pháp nghiên cứu                                    8
5  Cấu trúc luận văn                                                                                               8    
                                       
Chương 1    Phóng sự Vũ Trọng Phụng trong bức tranh chung                                                                                            của phóng sự văn học Việt Nam  giai đoạn  1930-1945
      9
1.1    Một số vấn đề lý luận về thể loại phóng sự
       9
1.2    Bức tranh chung của phóng sự trong văn học Việt Nam giai đoạn 1930-1945
    17
1.3    Vũ Trọng Phụng, “ ông vua phóng sự đất Bắc ”

    25
Chương 2    Đặc điểm phóng sự Vũ Trọng Phụng từ góc độ tiếp cận hiện thực
    32
2.1    Tiếp cận hiện thực chủ yếu từ phía mặt trái của x• hội
    32
2.2    Tiếp cận hiện thực trong các mối quan hệ phức tạp, đan xen nhau
    42
2.3    Tiếp cận hiện thực từ đặc trưng nghề nghiệp, công việc

      47
Chương 3    Đặc điểm phóng sự Vũ Trọng Phụng nhìn từ góc độ phương thức thể hiện
    54
3.1    Nghệ thuật trần thuật
    54
3.2    Ngôn từ nghệ thuật

    72
    Kết  luận
      85
    Tài liệu tham khảo      87



                                                       mở  đầu


       1  Lí do chọn đề tài
1.1    Trong lịch sử văn học Việt Nam có không ít những hiện tượng phức tạp song hiếm thấy nhà văn nào lại trở thành “tiêu điểm” ngay từ khi mới xuất hiện như Vũ Trọng Phụng (1912-1939). Lối viết sắc lạnh, bạo liệt, trực diện của Thiên Hư khiến cho ông ngay từ những tháng ngày chập chững bước vào nghề đ• phải hứng chịu những “vòng xoáy” của dư luận. Người ta tranh luận về ông lúc ông còn sống và không ngừng quan tâm cả khi ông không còn trên cõi đời. Chàng thanh niên họ Vũ vốn hiền lành, nhỏ nhẹ ngoài đời là vậy nhưng bước vào l•nh địa văn chương lại tạo nên những phản ứng rất trái ngược nhau trong giới độc giả. Tuy thời gian có mặt trên cuộc đời và thời gian cầm bút hết sức ngắn ngủi, song Vũ Trọng Phụng đ• nhanh chóng khẳng định được tài năng, bản lĩnh nghệ thuật của mình, đồng thời ông cũng để lại cho đời sau nhiều tác phẩm tiêu biểu ở nhiều thể loại khác nhau: truyện ngắn, tiểu thuyết, phóng sự, kịch. Rất nhiều thế hệ người cầm bút hậu sinh đ• chịu ảnh hưởng sâu sắc và trực tiếp từ phong cách nghệ thuật của ông. Nghiên cứu phóng sự Vũ Trọng Phụng chính là một trong những hướng đi cần thiết giúp chúng ta hiểu thêm tài năng, phong cách nghệ thuật đa dạng mà nhất quán của Vũ Trọng Phụng.
1.2    Vũ Trọng Phụng là nhà văn có công lớn trong việc phát triển hai thể loại tiểu thuyết và phóng sự, được Mai Xuân Bắc tôn xưng là “ông vua phóng sự đất Bắc” còn Nguyễn Đình Thi yêu quý khẳng định là “nhà tiểu thuyết trác việt của văn học Việt Nam”. Trên văn đàn nước nhà, ít có nhà văn nào đồng thời chiếm lĩnh được hai đỉnh cao như vậy. Một đặc điểm nổi bật trong các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng là các phóng sự của ông có xu hướng tiểu thuyết hoá, còn các tiểu thuyết lại luôn có sự đan xen, hoà quyện một số đặc điểm của thể loại phóng sự. Vì thế, với đề tài này, chúng tôi không chỉ hướng đến khám phá các đặc điểm của phóng sự  Vũ Trọng Phụng mà còn chỉ ra tính chất giao thoa giữa hai thể loại phóng sự và tiểu thuyết trong các sáng tác của ông.
1.3    Trong các thể loại báo chí, phóng sự là một trong những thể loại đặc biệt thích hợp với việc bám sát cuộc sống đang vận động. ở nước ta, phóng sự mới chỉ thực sự phát triển từ thập niên 30 nhưng mau chóng đạt được những thành tựu rực rỡ, đóng vai trò là một trong những thể văn đi đầu trên mặt trận báo chí. Có thể thấy rằng, không một tờ báo nào vắng mặt thể loại này. Những người biên tập thường dành những phần quan trọng nhất để giới thiệu “đứa con đầu lòng của nghề viết báo” (Vũ Ngọc Phan). Sự thành công của phóng sự đương đại một phần nhờ vào tài năng, tâm huyết của những người làm ra nó nhưng cũng không thể phủ nhận chúng đ• kế thừa được kinh nghiệm viết phóng sự từ xa xưa của cha ông nói chung, trong đó có Vũ Trọng Phụng nói riêng. Phóng sự của Thiên Hư đ• để lại nhiều bài học vô cùng có ý nghĩa về cách tiếp cận hiện thực, nghệ thuật trần thuật... cho những ai muốn bước vào địa hạt phóng sự  bởi “cho đến thời điểm này” nó vẫn “đang giữ địa vị đỉnh cao mà nhiều nhà phóng sự hiện thời luôn học hỏi và chưa dễ vượt qua về nhiều phương diện”( Hồ Thế Hà).
1.4    Trong nhà trường phổ thông, học sinh chỉ được tiếp nhận Vũ Trọng Phụng qua thể loại tiểu thuyết (Số đỏ và Giông tố). Tuy nhiên việc hiểu biết thêm về phóng sự của Vũ Trọng Phụng là điều cần thiết để có cái  nhìn toàn diện hơn về một tài năng lớn của trào lưu hiện thực trong văn học Việt Nam.
        Vì những lí do trên, chúng tôi chọn đề tài “Đặc điểm phóng sự của Vũ Trọng Phụng” cho luận văn thạc sĩ của mình với hi vọng luận văn sẽ góp thêm một tiếng nói (dù nhỏ bé) khẳng định vị thế của Vũ Trọng Phụng trong lịch sử văn học Việt Nam hiện đại.

     2.  Lịch sử vấn đề
    Là một nghệ sĩ đa tài,Vũ Trọng Phụng đ• sáng tạo nhiều cuốn tiểu thuyết làm vinh dự cho lịch sử văn học nước nhà và những phóng sự mẫu mực trong niềm ái mộ của bao bạn bè, đồng nghiệp. Chỉ chừng năm năm, nhà văn  liên tiếp cho ra đời bảy phóng sự lớn gây xáo động cả làng báo vốn rất sôi nổi đương thời. Chúng đ• nhanh chóng đưa Vũ Trọng Phụng lên đỉnh cao vinh quang, vượt lên những cây bút vốn được nhiều độc giả hâm mộ trước đó: Tam Lang, Trọng Lang, Ngô Tất Tố, Nguyễn Đình Lạp, Thạch Lam ...
    Theo Nguyễn Quang Trung trong sách “Tiếng cười Vũ Trọng Phụng” xuất bản năm 2002 thống kê: đ• có khoảng hơn  hai trăm bài tiểu luận văn học cùng nhiều cuốn sách, chuyên đề, luận văn, luận án...nghiên cứu về Vũ Trọng Phụng. Từ bấy đến nay với khoảng thời gian bốn năm, chắc chắn đ• có thêm một số lượng bài viết nghiên cứu về nhà văn họ Vũ. Điều này phần nào khẳng định được chỗ đứng và những cống hiến đặc biệt của Thiên Hư Vũ Trọng Phụng đối với lịch sử văn học, khẳng định mối quan tâm đặc biệt của giới nghiên cứu giành cho ông. Đúng như Nguyễn Quang Trung khẳng định “dẫu là một viên ngọc còn tỳ vết, hiện tượng Vũ Trọng Phụng vẫn nổi lên như một niềm tự hào, một  mời mọc khó cưỡng”[39,14].
    Riêng nghiên cứu thể loại phóng sự của Vũ Trọng Phụng, do phạm vi của một luận văn thạc sĩ, chúng tôi không có điều kiện trình bày tất cả các công trình theo trình tự thời gian từ đầu cho đến nay, mà chỉ cố gắng điểm diện những bài viết nổi bật của một số tác giả đ• có những đóng góp nhất định trên hành trình tìm hiểu thể loại sở trường này của nhà văn.
Nguyễn Đăng Mạnh – một trong những nhà nghiên cứu hàng đầu về phóng sự khi viết lời giới thiệu “Tuyển tập Vũ Trọng Phụng” đ• có những đánh giá chân xác về phong cách, giá trị văn chương và quá trình chuyển biến trong tư tưởng của Vũ Trọng Phụng ở ba giai đoạn sáng tác, đồng thời bày tỏ sự “nâng niu” với những thiên phóng sự của Thiên Hư bởi chúng có  “giá trị phê phán x• hội mạnh mẽ”, “góc cạnh, sắc sảo rất Vũ Trọng Phụng” [23,42].
Lê Tràng Kiều  tự tin với lời khẳng định Vũ Trọng Phụng cùng Tam Lang Vũ Đình Chí, Tiêu Liêu Vũ Bằng “là ba nhà văn tả thực và cũng mở đầu cho nghề phóng sự ở nước ta” [35,316].
     Nhắc đến Nguyễn Hoài Thanh là nhắc đến  một trong những tác giả có nhiều bài nghiên cứu về Vũ Trọng Phụng trên nhiều phương diện khác nhau: nghệ thuật tiếp cận hiện thực, ngôn ngữ, nhân vật...
     Chuyên luận “Tiếng cười Vũ Trọng Phụng” của Nguyễn Quang Trung lại đi vào khám phá tiếng cười của Thiên Hư xuất phát từ thế giới quan “vô nghĩa lí” với mục đích nâng tiếng cười lên tầm vóc triết lí, coi đó như  một “điểm tựa” để nghiên cứu tính chỉnh thể trong thế giới nghệ thuật Vũ Trọng Phụng. Đồng thời, chuyên luận cũng chứng minh: Vũ Trọng Phụng vừa tiếp thu vừa đổi mới tiếng cười văn học dân gian nên tiếng cười của ông vừa rất dân tộc vừa rất hiện đại, tất cả thống nhất tạo nên  phong cách nghệ thuật không thể trộn lẫn của Vũ Trọng Phụng. 
Bên cạnh đó còn phải kể đến một số luận án nghiên cứu hết sức công phu của các tác giả: Trần Đăng Thao, Nguyễn Văn Phượng...
     Qua sự thống kê trên, chúng ta nhận thấy các nhà nghiên cứu đ• chỉ ra được những đặc sắc trong phóng sự của nhà văn họ Vũ. Các ý kiến hết sức đa dạng, đi vào tìm hiểu nhiều phương diện và nhìn chung đó là những ý kiến xác đáng, có khả năng thuyết phục độc giả. Các nhà nghiên cứu chủ yếu đi vào các vấn đề như: nghệ thuật tiếp cận hiện thực, ngôn ngữ, nhân vật trần thuật...    
Khi bàn về nghệ thuật tiếp cận hiện thực trong phóng sự Vũ Trọng Phụng, chúng ta không thể không nhắc đến những ý kiến tâm huyết  của  Nguyễn  Hoài Thanh và Lê Dục Tú.
     Nguyễn Hoài Thanh đi sâu nghiên cứu “Nghệ thuật tiếp cận hiện thực trong phóng sự của Vũ Trọng Phụng” và đ• phân tích nó ở góc độ cơ cấu tổ chức, góc độ nghề nghiệp, kỹ nghệ và ở một vài một điểm nhìn khác. Từ đó để đi đến kết luận: chính sự sáng tạo trong phương thức tiếp cận hiện thực của Vũ Trọng Phụng đ• làm cho “vấn đề nổi bật và sâu sắc hơn” [41,322].
     Lê Dục Tú khi khái quát một số nét đặc sắc về nghệ thuật viết phóng sự trong bài viết “Ký Việt Nam giai đoạn 1900-1945” cũng đ• có sự gặp gỡ với Hoài Thanh khi chỉ ra được cách tiếp cận hiện thực đa dạng trong phóng sự Vũ Trọng Phụng: “Lúc thì nhìn từ phía bên trong (Lục sì, Kĩ nghệ lấy Tây), lúc thì nhìn từ phía sau – từ phía “cổng hậu”( Cơm thầy cơm cô ), lúc thì được nhìn trên diện rộng (Một huyện ăn tết )...” [11,391].
Nhận xét về nhân vật trần thuật, chúng ta thấy nổi lên nhận định của Hoàng Ngọc Hiến khi ông đồng tình với ý kiến của Nguyễn Đăng Mạnh và khẳng định: “Vũ Trọng Phụng đ• tạo được nhân vật trần thuật có giọng điệu rất riêng”[15,23].      
Bên cạnh đó, còn phải kể đến ý kiến của Văn Tâm. Tác giả đ• tỏ ra hết sức khéo léo khi phân tích công năng lợi hại của thể ký để từ đó rút ra nhận định: “ở tất cả các tác phẩm phóng sự, Vũ Trọng Phụng đều nhất thiết cho nhân vật tường thuật “tôi” có mặt, thậm chí sớm xuất đầu lộ diện để nhanh chóng khẳng định với độc giả, những sự việc và con người được phản ánh, miêu tả, tái hiện trong phóng sự là chính do Vũ “tôi” “mắt thấy tai nghe”” [27,12].
     Nhận định của Hồ Thế Hà khi phân tích đặc điểm phóng sự nhà văn họ Vũ cũng là một ý kiến đáng lưu tâm. Ông đ• sắc sảo khi khẳng định: “Vũ Trọng Phụng là người nhập vai nồng nhiệt với tư cách nhân vật “tôi”để bình luận, phân tích, mổ xẻ tận cùng bản chất của vấn đề, để tố cáo cái ác và cảm tính, kêu gọi sự hoàn lương của con người. Cái tôi của Vũ Trọng Phụng được thể hiện cạn kiệt, đầy tính nhân bản cao cả”[41,250].      
Đề cập đến ngôn ngữ trong phóng sự Thiên Hư, bài bình luận của Tôn Thảo Miên hay luận án tiến sỹ của Nguyễn Văn Phượng có thể xem là những nhận định rất đáng tham khảo. Bài viết của tác giả Tôn Thảo Miên trong “Vũ Trọng Phụng toàn tập” (Tập 1) có tính chất khái quát về văn nghiệp của Vũ Trọng Phụng, trong đó bà đ• tỏ ra có lí khi nhấn mạnh thành tựu của nhà văn trên bình diện ngôn ngữ: “Ông là một trong những nhà văn góp phần đáng kể vào việc hiện đại hoá văn xuôi quốc ngữ” [26,36].                                    
     Nguyễn Văn Phượng qua luận án“Ngôn từ nghệ thuật của Vũ Trọng Phụng trong phóng sự  và tiểu thuyết” không những đi vào khảo sát nhịp điệu câu văn mà còn chỉ ra và gọi tên được những lớp ngôn từ đặc biệt trong phóng sự của Thiên Hư: ngôn từ giễu nhại, phản l•ng mạn; ngôn từ dục tính và đặc tả thân xác; ngôn từ cường điệu, phóng đại để huỷ diệt, triệt hạ; ngôn từ đối thoại cá thể hoá, độc thoại nội tâm và phức điệu. 
Như vậy, điểm qua tình hình nghiên cứu phóng sự Vũ Trọng Phụng, ta có thể thấy, đặc điểm phóng sự thực ra đ• được nhiều tác giả có tâm huyết đề cập đến từ lâu. Tuy nhiên, chúng chưa được nói đến một cách có hệ thống mà mỗi tác giả thường chỉ xoáy sâu vào một khía cạnh, một biểu hiện nhất định. Và do đó, luận văn của chúng tôi đóng vai trò là một sự tập hợp, khẳng định thêm về những cống hiến to lớn đ• được công nhận của Vũ Trọng Phụng ở thể loại phóng sự.
        3. Đối tượng và nhiệm vụ nghiên cứu
             3.1  Đối tượng
     Năm 1933, Vũ Trọng Phụng cho đăng“Cạm bẫy người” trên tờ Nhật Tân và gọi đó là thiên phóng sự tiểu thuyết. Những năm tiếp sau, ông lần lượt cho ra đời sáu thiên phóng sự:
                   “Kỹ nghệ lấy Tây”                               (1934)
                  “ Dân biểu và dân biểu”                      (1935)
                  “Cơm thầy cơm cô”                               (1936)
                  “Vẽ nhọ bôi hề"             (1936)
                 “Một huyện ăn Tết “                             (1936)
                 “Lục sì”                                               (1937)                                 

        Nhưng do hai tác phẩm:“Dân biểu và dân biểu”; “Vẽ nhọ bôi hề”không thật sự tiêu biểu cho phóng sự Vũ Trọng Phụng nên ở đề tài này, chúng tôi tạm thời chỉ khảo sát đặc điểm nổi bật về nội dung và nghệ thuật của phóng sự Vũ Trọng Phụng trong các tác phẩm còn lại. Riêng “Đời cạo giấy” vì những lý do thuộc về văn bản nên chúng tôi sẽ bàn riêng vào một dịp khác.
   3.2.   Nhiệm vụ nghiên cứu
  Với đề tài này, chúng tôi có nhiệm vụ:
Xác định vai trò, vị trí của phóng sự Vũ Trọng Phụng trong bức tranh chung của phóng sự Việt Nam giai đoạn 1930-1945.
Tìm hiểu nghệ thuật tiếp cận hiện thực trong phóng sự Vũ Trọng Phụng.
Tìm hiểu nghệ thuật trần thuật, ngôn từ trong phóng sự Vũ Trọng Phụng.
     4.  Phương pháp nghiên cứu
Để đạt được mục đích và giải quyết được những nhiệm vụ mà luận văn này đặt ra, chúng tôi đ• sử dụng các phương pháp nghiên cứu:
Phương pháp cấu trúc hệ thống
Phương pháp phân tích tổng hợp
          Phương pháp thống kê
     5.   Cấu trúc luận văn
Ngoài phần Mở đầu, Kết luận, Mục lục, Tài liệu tham khảo, nội dung luận văn được triển khai trong ba chương:
          Chương 1   Phóng sự Vũ Trọng Phụng trong bức tranh chung của thể loại phóng sự trong văn học Việt Nam giai đoạn 1930-1945.
          Chương 2    Đặc điểm phóng sự Vũ Trọng Phụng nhìn từ góc độ tiếp cận hiện thực.
        Chương  3     Đặc điểm phóng sự Vũ Trọng Phụng nhìn từ góc độ phương thức thể hiện.
Chương 1
   Phóng sự Vũ Trọng Phụng trong bức tranh chung của phóng sự  văn học Việt Nam  giai đoạn  1930 -1945

    1.1.  Một số vấn đề lý luận của thể loại phóng sự

Ghi chú: Tài liệu này được thành viên thuvien24 đăng lên thư viện. Theo quy định điều khoản sử dụng, Thuvien24.com không chịu bất kỳ trách nhiệm nào đối với bản quyền tài liệu. Bạn tự cân nhắc trước khi tải tài liệu.
Xem bình luận
diepquynhchau
thanks bạn rất nhiều
Em vô tình biết được trang web này. Em vui lắm khi tìm được một trang web hay như vậy . Em xin cảm ơn :)
Cảm ơn bạn đã chia sẻ tài liệu hữu ích này
vantribinhdinh
Toi xin cam on su ho tro nhiet tinh cua thuvien24!
vuvanbach
Tôi đã nhận được file, Rất cảm ơn dịch vụ thuvien24.com
  • Tài liệu mới
  • Tài liệu nổi bật
  • Tài liệu liên quan
  • Tài liệu cùng người đăng
GIÁO ÁN ĐỊA 12 GDTX HỌC KÌ 2

GIÁO ÁN ĐỊA 12 GDTX HỌC KÌ 2

Lượt down: 0

Người đăng: TRẦN THỊ BÍCH TRANG

GIÁO ÁN ĐỊA 12 GDTX HỌC KÌ 1 HAY

GIÁO ÁN ĐỊA 12 GDTX HỌC KÌ 1 HAY

Lượt down: 0

Người đăng: TRẦN THỊ BÍCH TRANG

Giao an NGLL Khối 10 thật hay

Giao an NGLL Khối 10 thật hay

Lượt down: 0

Người đăng: TRẦN THỊ BÍCH TRANG