Luận Văn Thơ Nguyễn Đình Thi từ góc nhìn thể loại và loại hình thơ hiện đại

Luận Văn Thơ Nguyễn Đình Thi từ góc nhìn thể loại và loại hình thơ hiện đại

Khuyến mại Chính sách bảo hành

Thể loại: Khoa học, xã hội

Cập nhật:

Kiểu file: doc

Người đăng:

Điểm download: 200

Lượt tải: 6

để ủng hộ website nếu bạn thấy tài liệu này có giá trị, xin cám ơn!
Click
Chính sách đảm bảo Tài liệu này của thành viên thuvien24 và được Thuvien24.com đảm bảo. Xem chi tiết

 

 

hiện đ• được sự chú ý của giới văn nghệ sĩ và giới phê bình văn học. Nghiên cứu  thơ ông, nhiều tác giả đ• quan tâm đến những tìm tòi, sáng tạo của ông ở hình thức nghệ thuật nói chung và ở thể thơ nói riêng. Tuy nhiên, đến nay, vẫn chưa có một công trình nào thực sự đi sâu vào những cách tân về thể thơ, đặc biệt là sự sáng tạo thơ tự do - không vần, của Nguyễn Đình Thi.
1.4. Trong chương trình Ngữ văn 12 (cơ bản và nâng cao) hiện nay, tác giả sách giáo khoa đ• đưa vào hai văn bản của Nguyễn Đình Thi: một văn bản lý luận phê bình (Mấy ý nghĩ về thơ) và một văn bản nghệ thuật (bài thơ Đất nước). Điều đó một lần nữa khẳng định vị trí và đóng góp của tác giả này trong thơ Việt Nam hiện đại. Vì vậy, việc tìm hiểu những cách tân về thể thơ chính là một cách để soi chiếu thơ Nguyễn Đình Thi (đặc biệt là thơ tự do như Đất nước) từ góc độ lý luận lẫn thực tiễn sáng tác.
2. Lịch sử vấn đề nghiên cứu
Nguyễn Đình Thi làm thơ không nhiều nhưng ông xứng đáng là gương mặt độc đáo của nền thơ Việt Nam từ Cách mạng tháng Tám đến nay. Thơ Nguyễn Đình Thi là cả một hành trình nỗ lực tìm tòi mong làm mới câu thơ Việt. Tuy nhiên, những “tìm tòi rất khổ” ấy không phải ngay từ đầu đ• được thừa nhận và ủng hộ.
Tại hội nghị tranh luận văn nghệ Việt Bắc (tháng 9/1949), thơ không vần của Nguyễn Đình Thi đ• trở thành một trong những đề tài chính yếu được bàn luận sôi nổi. Có hai hướng ý kiến đối lập nhau.
Hướng ý kiến thứ nhất là phê phán, chỉ trích thơ không vần của Nguyễn Đình Thi. Hướng này, tiêu biểu là ý kiến của các tác giả: Xuân Diệu, Ngô Tất Tố, Tố Hữu, Thế Lữ, Phạm Văn Khoa, Xuân Trường… Theo Xuân Diệu, thơ Nguyễn Đình Thi “từng bộ phận thì hay và có những câu rất hay” nhưng “những đoạn, những câu hay ấy chắp lại với nhau thì không thành ra hay” bởi chúng “không có tính cách cơ thể” [42, 183]. Sau khi chỉ rõ cái “lợi ích” của vần trong thơ, Xuân Diệu cho rằng “không dùng vần tức là lập dị”, “thơ không vần thì khó thưởng thức”. Ông cũng cho rằng thơ Nguyễn Đình Thi “thu xếp, gò bó, bố trí nhiều quá, dáng điệu già” [42, 190]. Nguyễn Huy Tưởng lại thấy thơ Nguyễn Đình Thi “bị ảnh hưởng của lời nhạc nhiều. Đó là yếu tố tạo nên một cái gì chưa vững. Nó là một tiếng nói bập bẹ, mâu thuẫn với anh” [42, 191]. Còn Xuân Trường, mặc dù thừa nhận Nguyễn Đình Thi “có một tâm hồn thơ” nhưng ông cũng tỏ thái độ không đồng tình với kiểu thơ của Nguyễn Đình Thi. Theo ông, thơ Nguyễn Đình Thi “đầu Ngô mình Sở và trúc trắc, khó vào lòng người ta” [42,  190]. Phạm Văn Khoa quả quyết thơ Nguyễn Đình Thi “chưa phải là thơ vì nó thiếu vần” [42, 193]. Thế Lữ cho rằng thứ thơ ấy “nguy hiểm và còn là một cái nguy cơ” [42, 193]. Gay gắt hơn, Ngô Tất Tố “đề nghị thơ không vần đừng gọi là thơ”, “thơ không vần h•y cho nó một tên khác” [42, 188].
 Hướng ý kiến thứ hai là đồng tình, ủng hộ thơ không vần của Nguyễn Đình Thi. Tiêu biểu cho hướng này là ý kiến của Nguyên Hồng và Văn Cao. Nguyên Hồng khẳng định: thơ Nguyễn Đình Thi là “một sự cần dùng, một sự tất yếu”, nó “tiêu biểu cho tâm hồn rộng r•i, rải rác”. Và ông tin rằng “sẽ có những bài thơ kỳ diệu của dân tộc ở trong loại thơ đó” (thơ tự do - không vần) [42,  190]. Cũng như Nguyên Hồng, Văn Cao ủng hộ lối thơ không vần của Nguyễn Đình Thi. Ông khẳng định: “ở nhiều nơi, đ• có những bài thơ không vần. Không vần không phải riêng gì anh Thi đặt ra” [42, 188].
 Trước không khí tranh luận sôi nổi, thẳng thắn và dân chủ của hội nghị, Nguyễn Đình Thi đ• mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình: “Vần là một lợi khí rất đắc lực cho sự truyền cảm. Nhưng không phải hết vần là hết thơ. Khi làm thơ, thái độ của người làm là ghi cho đúng cảm xúc. Nếu cảm xúc gặp được vần thì hay. Nhưng khi gặp nó gò bó, h•y vượt lên nó đ•. Hình thức nghệ thuật (các luật bằng - trắc) phải tự nhân nó ra, khi gạt luật bên ngoài đi, phải có luật bên trong rất mạnh” [42, 197]. Ông khẳng định “nội dung mới tự nó sẽ tìm đến hình thức mới” [42, 199].
Như vậy, ngay từ khi xuất hiện trên thi đàn, thơ Nguyễn Đình Thi, đặc biệt là thơ không vần, đ• thu hút sự quan tâm chú ý của đông đảo các văn nghệ sĩ và các nhà phê bình đương thời. Tuy nhiên, lúc này, nhìn chung, thơ không vần của Nguyễn Đình Thi bị “đối xử” khắt khe.
Trong các thập niên 50, 60, 70 của thế kỷ XX, các ý kiến của giới nghiên cứu phê bình về thơ Nguyễn Đình Thi rất ít và vẫn có phần dè dặt mặc dù thời gian này, tác giả đ• tái bản Mẹ con đồng chí Chanh những sáu lần trong kháng chiến chống Pháp và cho xuất bản các tập thơ Người chiến sĩ (1956), Bài thơ Hắc Hải (1958), Dòng sông trong xanh (1974). Nguyễn Xuân Nam, trong bài “Thơ Nguyễn Đình Thi” trên tạp chí Văn học số 12/1969, nhận xét: “thơ Nguyễn Đình Thi có bước tiến về nội dung và hình thức”, “thường hàm súc”, “các bài thơ thường là những cảnh, cảnh nọ liên quan đến cảnh kia rồi tự bức tranh sẽ toát ra tư tưởng” [42, 79]. ở bài viết này, mặc dù thừa nhận Nguyễn Đình Thi “đ• có những bài thơ hay ở thể thơ tự do” [42, 78], thơ Nguyễn Đình Thi có vẻ đẹp của “hoa lý, hoa ngâu ít sắc màu, dịu dịu thơm lâu” [42, 80] nhưng Nguyễn Xuân Nam vẫn chưa có điều kiện đi sâu tìm hiểu cái độc đáo, riêng biệt của Nguyễn Đình Thi ở thể thơ tự do.
Năm 1976, Hoài Thanh góp thêm một tiếng nói khẳng định giá trị của thơ Nguyễn Đình Thi. Trên tuần báo Văn nghệ ngày 03/01/1976, ông viết: “những bài thơ hay của Nguyễn Đình Thi là những tiếng đậm đà phong vị thời đại và quê hương”. Cũng như Nguyễn Xuân Nam, tác giả của Thi nhân Việt Nam mới dừng lại ở việc xem xét thơ Nguyễn Đình Thi chủ yếu ở phương diện nội dung tư tưởng [59].
Sang thập niên 80 của thế kỷ XX, các nhà nghiên cứu phê bình cố gắng chỉ ra nét độc đáo của ngòi bút Nguyễn Đình Thi trong lĩnh vực thơ ca và những nỗ lực của tác giả trong quá trình tìm tòi hình thức mới cho thơ. Trong bài viết Thơ Nguyễn Đình Thi, Tôn Phương Lan nhận xét: “Thơ Nguyễn Đình Thi mang dấu ấn khá rõ của một hướng đi từ sách vở đến cuộc đời. Thơ anh vừa có sự thâm trầm, suy tư, vừa dạt dào cảm xúc” [45, 365]. “Nguyễn Đình Thi đ• chủ trương một lối thơ triết học nhằm hướng thơ đi vào suy nghĩ” [45, 377]. Tôn Phương Lan cũng chỉ rõ những đóng góp của Nguyễn Đình Thi ở thể thơ văn xuôi: “Lối thơ văn xuôi một thời - khi mới đưa ra - bị nhiều người phản đối, sau này được anh tìm tòi và vận dụng, đ• đạt được những thành công cụ thể. Phá vỡ sự nhịp nhàng dễ d•i của vần chữ, anh là nhà thơ đ• kết hợp hài hòa yếu tố nhạc trong thơ và tạo nhiều bài thơ, câu thơ giàu nhạc điệu” [45, 377 - 388]. Còn Vũ Anh Tuấn cho rằng: “Thơ Nguyễn Đình Thi có xu hướng phá thể”, “nhiều câu ở dạng suy tưởng và độc thoại”, “sự phóng túng về hình thức và sự sâu kín về nội dung, hai điều ấy Nguyễn Đình Thi kết hợp một cách khó khăn, do đó, có sự rời rạc trong ý thơ, sự ngập ngừng đứt nối của cảm xúc” [40, 200].
Trong những năm 90, ý kiến về thơ Nguyễn Đình Thi phong phú hơn hẳn. Trong không khí cởi mở, dân chủ của đời sống phê bình văn học, các nhà nghiên cứu Nguyễn Đăng Mạnh, Hà Minh Đức, Trần Hữu Tá, Nguyễn Văn Hạnh, Vương Trí Nhàn, Chu Văn Sơn, Mai Hương, Hoàng Cát, Đỗ Minh Tuấn… đ• lý giải, đánh giá và ghi nhận những đóng góp của Nguyễn Đình Thi đối với quá trình vận động của nền thơ Việt Nam hiện đại. Trần Hữu Tá thấy rằng: “Tuy chững chạc trong thể thơ truyền thống (ngũ ngôn, thất ngôn, lục bát), mực thước trong thơ 8 chữ, nhưng Nguyễn Đình Thi thích hợp hơn với những hình thức tự do, phóng khoáng” [58, 246]. Vương Trí Nhàn khẳng định: “Nguyễn Đình Thi đ• xuất phát từ một luận điểm đúng: hình thức cũ không đủ nữa. Thời đại mới mới phải tìm đến hình thức mới” [39, 330]. Ông đánh giá cao nỗ lực tìm tòi cho thơ của Nguyễn Đình Thi và thấy đó là “cả một sự thúc bách nội tâm, sự thúc bách này m•nh liệt đến mức đau đớn mấy, người ta cũng phải làm theo cách người ta hiểu” [39, 325]. Chu Văn Sơn góp thêm một tiếng nói tích cực vào việc “thanh toán” món nợ “oan ức” mà Nguyễn Đình Thi phải chịu đựng từ đầu kháng chiến chống Pháp. Theo ông, “Nguyễn Đình Thi là một mầm cây trổ ra không gặp thì, không thuận tiết” [42, 116] nhưng thơ Nguyễn Đình Thi vẫn là “những hạt mầm khỏe mạnh gieo xuống cánh đồng canh tân của thi ca. Người ta không thể không thấy tiếng vọng của nó trong sáng tác của các thi sĩ lớp sau” [45, 413]. Trong Đọc lại thơ Nguyễn Đình Thi, Chu Văn Sơn khẳng định thơ Nguyễn Đình Thi là “tâm niệm khôn nguôi về sức sống kỳ diệu của dân tộc” và là “một khao khát cách tân thi ca”. Thơ Nguyễn Đình Thi là “thơ hình ảnh cảm xúc”, “ít chú trọng vần điệu mà chú trọng nhiều hơn vào nhịp điệu”, “trong thơ ông, người ta thấy nhạc thơ là sự hòa điệu giữa hình ảnh với tình ý, giữa giọng thơ và lời thơ”, “lời thơ như lời nói thường”, “giàu sức nén, đầy sức gợi do những khoảng lặng và những dư vang ngoài câu chữ” [45, 410 - 411]. Trong Nguyễn Đình Thi và một hướng tìm tòi của thơ hiện đại, Chu Văn Sơn chỉ rõ: “Việc giảm thiểu vần điệu không phải đến Nguyễn Đình Thi mới có kẻ “đầu tiên”, “món” này đ• thấy lấp ló đó đây trong “thơ mới”. Nhưng phải đến Nguyễn Đình Thi, việc theo đuổi, ươm trồng thơ không vần mới được thực hiện có ý thức thành cơ sở lý thuyết, khác xa với tính cách riêng về tự phát trước đó” [42, 121].
Mai Hương, qua hai bài viết Nguyễn Đình Thi từ quan niệm đến thơ và Nguyễn Đình Thi và những nỗ lực cách tân nghệ thuật, muốn khẳng định những “nỗ lực cách tân mang ý nghĩa tiên khởi của ông trong nghệ thuật, đặc biệt trong thơ hướng nội, thơ không câu nệ vào vần điệu bên ngoài mà coi trọng nhịp điệu bên trong”, “Nguyễn Đình Thi dùng nhiều thể thơ khác nhau, phù hợp cảm xúc của mỗi bài, thậm chí đan xen những thể thơ khác nhau ngay trong chính một bài thơ, mỗi khổ thơ. Ông viết những khổ thơ theo mạch thơ, thơ hơi dài, câu tràn câu mà không câu nệ vào vần điệu, vào việc ngừng cho đúng nhịp, đúng vần” [42, 102 - 103].
Cũng trong thập niên 90, Đỗ Minh Tuấn còn nhìn ra một “cõi tịch mịch trong thơ Nguyễn Đình Thi” [42, 126]. Tác giả bài viết cho rằng: “Nguyễn Đình Thi xuất hiện như qu•ng lặng trong sự chuyển tiếp giữa hai nền thơ, hai chương bản giao hưởng mà giai điệu chính là cái tôi và cái ta. Cùng với thời gian, qu•ng lặng ấy ngân dài, hòa trong một bè trầm tao nh• của thơ l•ng mạn, ở trong bè trầm đó, người đọc tiếp xúc với một phía khác của người cách mạng: một thái độ khiêm nhường trước con người và trời đất, một cửa sổ mở ra cõi tĩnh lặng của thiền sư” [42, 129]. Theo ông, “thơ Nguyễn Đình Thi không đều tay. Bên cạnh những bài lạ, hay, ông có không ít những bài thơ dễ d•i, hoặc giống như thơ của nhiều người khác. Nhưng những bài thơ, những đoạn thơ hay nhất của ông mang một sắc thái thẩm mĩ độc đáo không lẫn vào đâu được” [42, 130].
Tiếp sau Đỗ Minh Tuấn, Hoàng Cát cho rằng: “danh hiệu nhà thơ, đặc biệt là nhà thơ hiện đại, dành riêng cho Nguyễn Đình Thi sẽ thỏa đáng và vinh quang nhiều hơn cho ông”. Trong bài viết Nguyễn Đình Thi - nhà thơ hiện đại, tác giả này chỉ rõ: “ngay từ những ngày đầu xuất hiện trên thi đàn Việt Nam, Nguyễn Đình Thi đ• ráo riết chủ trương cách tân triệt để hình thức câu thơ, cách tân sâu sắc lối biểu cảm của thơ, đặc biệt là đối với thể thơ thất ngôn”. “Từng câu thơ Nguyễn Đình Thi thường biến ảo bất kỳ; nó dài ngắn ra sao, ngắt câu như thế nào và xuống dòng ở đâu… là hoàn toàn do cái hơi mạch bên trong của tứ thơ, của hồn thơ chứ nó không cố định, không cứng nhắc gò ép vào bất cứ một thể thơ truyền thống nào” [42, 110 - 111].
Tháng 4/2003, Nguyễn Đình Thi qua đời. Trong niềm thương tiếc vô hạn một nghệ sĩ đa tài trọn đời cống hiến cho đất nước, cho nền nghệ thuật cách mạng, rất nhiều văn nghệ sĩ và đông đảo quần chúng đ• bày tỏ niềm ngưỡng mộ đặc biệt đối với Nguyễn Đình Thi, nhất là đối với thơ của ông. Trong bài viết Nguyễn Đình Thi - nhìn từ phía thơ, Vũ Quần Phương một lần nữa khẳng định: “Riêng với thơ, lĩnh vực ông để lại nhiều tâm huyết, ông đ• tạo một phong cách hoàn toàn mới mẻ, vừa kế thừa tinh hoa cổ điển của cha ông, phát huy chất l•ng mạn của thơ mới, vừa tạo một tư duy thơ hiện đại đậm chất trí tuệ và giàu nội tâm. Đến nay, công chúng yêu thơ đ• nhận ra và yêu mến cái vị riêng của thơ Nguyễn Đình Thi” [42, 164]. Còn Đỗ Lai Thúy thì nhấn mạnh: “Thơ Nguyễn Đình Thi là một cái mốc lớn trên hành trình đổi mới thơ sau 1945”. Nhưng “việc Nguyễn Đình Thi không chuyên canh thơ, không đi đến tận cùng trong cách tân để đưa thơ Việt Nam sớm thoát khỏi cái ách của thơ mới lúc này đ• trở nên nặng nề để đi đến thơ hiện đại là một thiệt thòi lớn cho thơ Việt nói chung và riêng cá nhân ông” [71]. Cũng cùng quan điểm như thế, Chu Văn Sơn viết: “Trong phần thành công nhất, thơ Nguyễn Đình Thi tạo ra nhạc điệu mới như tiếng sóng reo trong lặng lẽ, tấu lên một thứ nhạc mới trong lặng và rung ngân […]. Giá như ông cứ dám là mình, đi cho thật hết cái lẽ phải của thơ theo quan niệm của mình thì rất có thể ông đ• có vai trò như Xuân Diệu với phong trào Thơ mới” [51].
Bên cạnh những bài nghiên cứu đánh giá khách quan và công bằng những đóng góp của Nguyễn Đình Thi trong việc tìm tòi sáng tạo hình thức mới cho thơ Việt Nam hiện đại, trong những năm gần đây, đ• có một số công trình nghiên cứu khoa học đi sâu về vấn đề này. Đáng chú ý là các luận văn thạc sĩ: Thơ Nguyễn Đình Thi truyền thống và cách tân (2001) của La Nguyệt Anh, Đặc điểm ngôn ngữ của Nguyễn Đình Thi (2002) của Nguyễn Thị Kiều Hoa, Phong cách thơ Nguyễn Đình Thi (2006) của Nguyễn Văn Đàn và một luận án tiến sĩ Nguyễn Đình Thi với thơ và kịch (2005) của Lê Thị Chính. ở những công trình này, các tác giả đ• có cái nhìn tương đối toàn diện về thơ Nguyễn Đình Thi, nhưng những cách tân về phương diện thể thơ vẫn còn chưa được tìm hiểu kỹ lưỡng. Hầu hết các tác giả mới dừng lại ở việc điểm diện các thể thơ và thừa nhận thơ tự do - không vần là một cách tân của Nguyễn Đình Thi. Nhưng thực sự cách tân ấy cụ thể như thế nào thì các tác giả chưa có điều kiện tìm hiểu.
Điểm qua các ý kiến bàn về thơ của Nguyễn Đình Thi, chúng tôi nhận thấy thơ Nguyễn Đình Thi đ• được soi chiếu từ rất nhiều phương diện, góc độ khác nhau. Cho đến nay, không ai không thừa nhận những cách tân của Nguyễn Đình Thi trong thơ, đặc biệt là những tìm tòi, sáng tạo về thể thơ. Tuy có lúc, người nghệ sĩ đa tài này có vẻ “thỏa hiệp” khi sửa một số bài thơ không vần thành có vần, song về cơ bản, ông vẫn kiên trì một lối đi và những cách tân về thể thơ của ông đ• được kế tiếp ở lớp nhà thơ sau. Chính vì thế, việc tìm hiểu những sáng tạo của Nguyễn Đình Thi ở thể thơ là việc làm có ý nghĩa không nhỏ. Và theo chúng tôi, cần thiết phải có một công trình thực sự đi sâu vào vấn đề thú vị nhưng cũng không hề đơn giản này.
3. Đối tượng và giới hạn nghiên cứu
3.1. Đối tượng nghiên cứu
Thơ Nguyễn Đình Thi từ góc nhìn thể lọai và loại hình thơ hiện đại.
3.1. Giới hạn của đề tài
Tiến hành đề tài này, chúng tôi tập trung nghiên cứu đặc điểm các thể thơ của Nguyễn Đình Thi qua các sáng tác của ông trong các tập Người chiến sĩ (1956), Bài thơ Hắc Hải (1958), Dòng sông trong xanh (1974), Tia nắng (1983), Trong cát bụi (1997) và Sóng reo (2001) đ• được in trong Nguyễn Đình Thi - tuyển tác phẩm văn học: Phần thơ (2001).
4. Nhiệm vụ nghiên cứu
4.1. Đưa ra một cái nhìn khái quát về thơ Nguyễn Đình Thi trên tiến trình thơ Việt Nam hiện đại, xác định vị trí của nhà thơ trên hành trình này của thơ ca dân tộc.
4.2. Khảo sát, phân tích, xác định đặc điểm các thể thơ trong hệ thống thể loại thơ của Nguyễn Đình Thi.
4.3. Khảo sát, phân tích, xác định đặc trưng thơ tự do, không vần của Nguyễn Đình Thi, nhìn nó từ đặc trưng của loại hình thơ hiện đại, đánh giá những đóng góp xuất sắc cho thơ hiện đại của Nguyễn Đình Thi từ cách đây trên nửa thế kỷ.
5. Phương pháp nghiên cứu
Nghiên cứu đề tài này, chúng tôi sử dụng các phương pháp chính: Thống kê - phân loại, so sánh - loại hình, phân tích - tổng hợp, cấu trúc - hệ thống.
6. Đóng góp và cấu trúc của luận văn
6.1. Đóng góp
Luận văn là công trình tập trung tìm hiểu, nghiên cứu toàn bộ thơ Nguyễn Đình Thi từ góc nhìn thể loại và loại hình thơ hiện đại.
Kết quả của luận văn có thể dùng làm tài liệu tham khảo cho việc tiếp nhận, tìm hiểu thơ Nguyễn Đình Thi.
6.2. Cấu trúc của luận văn
Ngoài Mở đầu, Kết luận và Tài liệu tham khảo, nội dung chính của luận văn gồm 3 chương:
Chương 1: Thơ Nguyễn Đình Thi trên tiến trình thơ Việt Nam hiện đại.
Chương 2: Hệ thống thể loại thơ Nguyễn Đình Thi và những nét đặc trưng nổi bật.
Chương 3: Những đóng góp nổi bật của Nguyễn Đình Thi cho thơ Việt Nam hiện đại.
 
 

Ghi chú: Tài liệu này được thành viên thuvien24 đăng lên thư viện. Theo quy định điều khoản sử dụng, Thuvien24.com không chịu bất kỳ trách nhiệm nào đối với bản quyền tài liệu. Bạn tự cân nhắc trước khi tải tài liệu.
Xem bình luận
thanhdiem1307
Thanks
thuytrang89
Rất mong được sự hỗ trợ của website trong tương lai
diepquynhchau
thanks bạn rất nhiều
nguyen xuan ngoc
Thuvien24.com chưa làm mình thất vọng lần nào
khanhhuyen
Cảm ơn bạn, cho mình xem tham khảo nhé
  • Tài liệu mới
  • Tài liệu nổi bật
  • Tài liệu liên quan
  • Tài liệu cùng người đăng
Báo cáo: Bản sắc văn hóa dân tộc Thái

Báo cáo: Bản sắc văn hóa dân tộc Thái

Lượt down: 0

Người đăng: mupoanh

Sản xuất axit formic

Sản xuất axit formic

Lượt down: 0

Người đăng: mupoanh

Banner Scroll Left 4