Nhân vật tôi trong Từ ấy của Tố Hữu và trong thơ Xuân Diệu trước 1945

Nhân vật tôi trong Từ ấy của Tố Hữu và trong thơ Xuân Diệu trước 1945

Khuyến mại Chính sách bảo hành

Thể loại: Khoa học, xã hội

Cập nhật:

Kiểu file: doc

Người đăng:

Điểm download: 1000

Lượt tải: 5

để ủng hộ website nếu bạn thấy tài liệu này có giá trị, xin cám ơn!
Click
Chính sách đảm bảo Tài liệu này của thành viên thuvien24 và được Thuvien24.com đảm bảo. Xem chi tiết

A. Phần mở đầu
1.    Lý do chọn đề tài
Khi nói đến nền thơ Việt Nam hiện đại, không ai có thể quên hai thi sỹ lớn: Tố Hữu và Xuân Diệu. Trước 1945, mặc dù mỗi nhà thơ này sáng tác theo những khuynh hướng nghệ thuật khác nhau nhưng họ đều là sản phẩm độc đáo của một thời đại. Tiếng thơ của họ đ• mang lại cho một thế hệ công chúng Việt Nam niềm say mê lý tưởng và tình yêu cuộc sống. Họ có mặt và trở thành thi nhân trong một thời đại mà con người cá nhân đ• có được một môi trường thuận lợi để tự giải thoát, nhưng đồng thời x• hội thời kỳ đó cũng tiếp xúc tạo ra những thế lực thù địch mới của cá nhân con người. Nhân vật “tôi” là nhân vật trung tâm trong thơ hai ông trước cách mạng. Việc tìm hiểu nhân vật này trong thơ của hai thi sỹ, có thể giúp ta nhận rõ hơn quan niệm nghệ thuật về con người của mỗi ông, đồng thời có thể thấy được tính độc đáo, sự khác nhau trong cảm nhận về con người giữa hai tác giả. Qua đó có thể hiểu sâu hơn thơ của hai nhà thơ.
Tố Hữu (1920 - 2002), ông có một vai trò quan trọng trên thi đàn cũng như trong nền văn học hiện đại nước nhà. Ông luôn được coi là ngôi sao ngời sáng, là người mở đầu và dẫn đầu tiêu biểu của nền thơ ca cách mạng. Ông là người đ• đem đến cho công chúng và rồi cũng nhận được từ họ một sự đồng cảm, đồng điệu, đồng tình tuyệt diệu - đáng là niềm ao ước của mọi sự nghiệp thơ ca, kể cả những nhà thơ lớn cùng thời với ông. Ông có ảnh hưởng nhiều mặt đến quá trình vận động và phát triển của văn học Việt Nam thời hiện đại - đặc biệt là thơ ca.
Sự nghiệp sáng tác của ông đ• đạt được những giải thưởng cao quý. Những giải thưởng đ• chứng minh một điều rằng: Tố Hữu là một trong số ít các nhà thơ có sức ảnh hưởng sâu sắc tới lịch sử phát triển của dân tộc và thời đại. Thơ ông là tiếng nói tận đáy lòng, là tiếng chân tình của con người đất Việt. Ông đ• thừa kế và phát huy một cách rực rỡ nhất tài năng siêu việt mà ông cha ta đ• để lại. Trong lĩnh vực này chúng ta thấy rằng sự đóng góp của thơ Tố Hữu vào nền thơ ca Việt Nam hiện đại là vô cùng to lớn. Tố Hữu đ• chiếm lĩnh được tình cảm của quần chúng nhân dân và trở thành nhà thơ yêu mến vào bậc nhất của cả một dân tộc, của cả một thế hệ. Việc nghiên cứu nhân vật “tôi” trong “Từ ấy” là để góp phần làm sáng thêm vai trò, vị trí quan trọng đó của ông trong nền thơ Việt Nam hiện đại.
Xuân Diệu (1916 - 1985), là nhà thơ mới nhất trong phong trào thơ mới, nhà thơ lớn của thơ ca hiện đại. Ông là một tác gia lớn trong nền văn học Việt Nam, với một phong cách riêng đặc sắc - Xuân Diệu đ• để lại một khối lượng tác phẩm lớn, có giá trị lâu dài với nhiều thể loại. Ngay từ khi mới xuất hiện trên thi đàn, Xuân Diệu đ• lọt vào “mắt xanh” của những người có tên tuổi và uy tín trong giới văn nghệ sỹ. Nhìn chung các bài viết đều thống nhất, đánh giá cao đóng góp và vị trí hàng đầu của Xuân Diệu đối với phong trào Thơ mới.
Thế Lữ nhận xét: “Thơ ông không phải là “văn chương” nữa; đó là lời nói, là tiếng reo vui hay năn nỉ, là sự chân thành cảm xúc, hoặc là những tình ý rạo rực biến lẫn trong những thanh âm” [14; 8]. Xuân Diệu, nhà thi sỹ của tuổi xuân, của lòng yêu và của ánh sáng. Là một tác giả đa tài và ta bắt gặp ở đây một con người có trái tim yêu da diết, yêu đến hết và yêu đến chết. Nhân vật “tôi” trong thơ Xuân Diệu luôn khát khao tình yêu cuộc sống ở mọi cung bậc. Ông từng thú nhận:
“Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì”
Là một con người của đời, một người ở giữa loài người, là một con người sinh ra để mà sống, Xuân Diệu say đắm với tình yêu và tha thiết với mùa xuân. Nhân vật “tôi” trong thơ còn thể hiện sự buồn đau, nỗi cô đơn. Nhiều khi nhân vật “tôi” trong thơ xưng là “ta” trong niềm tự cảm cô đơn ấy:
“Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất
Không có chi bè bạn nổi cùng ta”
Đây là điểm sáng trung tâm của thơ Xuân Diệu, là ý thức mới mẻ về con người cá nhân tạo ra tính độc đáo của thi pháp thơ Xuân Diệu.
Xuân Diệu là tay thợ biết làm ta ngạc nhiên vì nghệ thuật dẻo dang và cần mẫn. Thơ Xuân Diệu chịu ảnh hưởng của nhiều nguồn thơ ca. Đặc điểm nổi bật của ngòi bút thơ Xuân Diệu là sự sáng tạo của thế giới hình ảnh phong phú, thơ Xuân Diệu giàu về ý tưởng và phong phú về hình ảnh.
Chọn “Từ ấy” của Tố Hữu và Xuân Diệu trước cách mạng 1945 làm đối tượng nghiên cứu còn có nhiều lý do khác nữa. Tìm hiểu đề tài này chúng tôi muốn nhìn thấy sự tương đồng và sự khác biệt của thơ Xuân Diệu. Đây là hai thi sỹ tiêu biểu cho hai trường phái nghệ thuật cách mạng và l•ng mạn lúc bấy giờ.
Thông qua việc nghiên cứu này có thể tìm thấy sự gặp gỡ giữa văn học l•ng mạn với văn học cách mạng qua quan niệm về con người và qua đó ta có thể chứng minh văn học l•ng mạn không hoàn toàn tiêu cực như trước đây nhìn nhận mà vẫn có nhiều yếu tố tích cực lành mạnh.
Tố Hữu và Xuân Diệu là hai tác giả có nhiều tác phẩm được chọn giảng dạy trong chương trình các trường phổ thông; Việc nghiên cứu thơ Tố Hữu và thơ Xuân Diệu đặc biệt nghiên cứu nhân vật “tôi” là một điều cần thiết, giúp chúng tôi đi sâu tìm hiểu các tác phẩm đó, sau này tôi có thể dạy tốt  hơn thơ của hai ông.
2.    Lịch sử nghiên cứu
Tố Hữu và Xuân Diệu đ• để lại cho kho tàng văn học dân tộc một số lượng lớn tác phẩm văn học nghệ thuật phong phú, đa dạng và vô giá.
Với Tố Hữu cuộc đời của một thi sỹ, một nhà cách mạng đầy tài năng đ• sáng tạo không biết mệt mỏi cho đời và cho sứ mệnh của dân tộc. Vì vậy thơ ông đ• thu hút được sự chú ý, quan tâm của các nhà nghiên cứu, các nhà lý luận phê bình. Khi các giải thưởng cao quý được trao cho nhà thơ, chính là lúc sự nghiệp sáng tác của ông được khẳng định ngôi nhà chung của văn học dân tộc. Đ• có nhiều công trình nghiên cứu thơ Tố Hữu đạt được những thành tựu đáng kể, các chuyên luận của các tác giả Việt Nam đ• đi đến những nhận định và nhất trí về tư tưởng Tố Hữu: ông là một trong những nhà thơ xứng đáng tiêu biểu cho dòng thơ ca hiện thực x• hội chủ nghĩa của dân tộc Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam trong thời đại mới. Tất cả mọi người đều tôn vinh ông là: ca sĩ cách mạng.
Công trình nghiên cứu về thơ Tố Hữu nói chung và về tập “Từ ấy” nói riêng có nhiều, nhưng có bốn công trình lớn phải kể đến đó là:
-    Chuyên luận thơ Tố Hữu của Lê Đình Kỵ
-    Tố Hữu nhà thơ cách mạng (nhiều tác giả)
-    Tố Hữu về tác gia và tác phẩm (nhiều tác giả)
-    Thi pháp thơ Tố Hữu của Trần Đình Sử.
Công trình nghiên cứu của Lê Đình Kỵ với trên năm trăm trang, tác giả đ• đề cập tới thơ Tố Hữu một cách khá đầy đủ và có hệ thống. Những vấn đề liên quan đến đề tài mà chúng tôi bắt đầu nghiên cứu đ• được tác giả Lê Đình Kỵ cung cấp khá nhiều tư liệu. Đó là những tài liệu quý báu để chúng tôi bổ sung thêm vào vấn đề mình đang nghiên cứu: chẳng hạn, nhân vật “tôi” được thể hiện rất rõ qua tập “Từ ấy”, là những nhân vật chân thực, những con người tiêu biểu cho lòng yêu nước của nhân dân ta trong cách mạng. Nhân vật “tôi” luôn được các nhà nghiên cứu cũng như bạn đọc quan tâm, bởi nó được thể hiện trên nhiều phương diện. Chúng tôi không chỉ đề cập đến bước tiến về hình thức mà còn đề cập đến cái “tôi” thể hiện như thế nào trong tiến trình phát triển của dân tộc và thời đại. Nhân vật “tôi” trong “Từ ấy” được biểu hiện rõ ràng ở hành động, ở tính chiến đấu; người ta đ• quan tâm đến nhân vật “tôi” để thấy được khí thế cách mạng trong trái tim của người thanh niên cách mạng trẻ tuổi khi bắt gặp lý tưởng cộng sản. “Từ ấy” - tiếng hát của một người thanh niên, một người cộng sản [15; 213].
Công trình được xem là tư liệu quý báu để nghiên cứu thơ Tố Hữu đó là cuốn: “Tố Hữu nhà thơ cách mạng”. Đây là cuốn sách tập hợp những bài viết của nhiều nhà nghiên cứu có tên tuổi. Hay là cuốn “Chuyên luận thơ Tố Hữu” của Lê Đình Kỵ dù là chưa có một hệ thống chặt chẽ, nhưng có nhiều bài khá sâu sắc. Và công trình cũng khá thành công đó là: “Tố Hữu về tác giả và tác phẩm” đây cũng là cuốn sách tập hợp được những bài viết khá sâu sắc về nội dung và hình thức của nhiều nhà nghiên cứu, phê bình. Riêng tập thơ “Từ ấy” có những bài đặc sắc như:
+ Cái mới của “Từ ấy”, những bài thơ đầu tiên của Tố Hữu (Như Phong).
+ “Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ” (Xuân Diệu)
+ Một bông hoa tươi thắm nhất của vườn thơ cách mạng (Phan Cự Đệ).
+ “Từ ấy” - tiếng hát của một người thanh niên, một người cộng sản (Hoài Thanh)
+ Nên xét thơ Tố Hữu như một thực thể động (Huỳnh Lý)...
Các bài viết này ít nhiều đ• chỉ ra nhân vật “tôi” được thể hiện trong thơ Tố Hữu như thế nào, đồng thời đ• nêu rõ được bước chuyển của thơ Tố Hữu. Tuy nhiên các bài viết này có lẽ do chủ đích của các tác giả không phải nghiên cứu để chỉ ra nhân vật “tôi” trong thơ Tố Hữu nên các tác giả cũng không đề cập đến vấn đề này một cách sâu sắc.
Với Xuân Diệu, cũng có nhiều công trình nghiên cứu khá thành công như cuốn: “Xuân Diệu về tác gia và tác phẩm” đây cũng là cuốn sách tập hợp những bài viết của nhiều nhà nghiên cứu, phê bình. Với tập “Thơ thơ” và “Gửi hương cho gió” thì cũng có những bài đặc sắc:
+    Tựa tập Thơ thơ (Thế Lữ)
+    Thơ thơ và Xuân Diệu (Trần Thanh Mai)
+    Xuân Diệu nói về hai tập Thơ thơ và Gửi hương cho gió (Hà Minh Đức)
+    Thế giới không gian nghệ thuật của Xuân Diệu qua Thơ thơ và Gửi hương cho gió (Lý Hoài Thu).
Tất cả đều là những gợi ý tốt đẹp, nhưng chưa ai tiến hành so sánh quan niệm con người giữa thơ Tố Hữu và thơ Xuân Diệu hay nói cách khác là chưa thấy đề cập đến. Vì vậy, chúng tôi sẽ tiếp thu những phát hiện, những thành công của người đi trước và đặt ra những vấn đề mới để nghiên cứu sâu thêm về nhân vật “tôi” trong thơ của hai ông.
Cái mới của đề tài này ở chỗ chúng tôi tập trung khảo sát một số đặc điểm hay nói đúng hơn là một số phẩm chất nghệ thuật nổi trội trong thơ Tố Hữu và thơ Xuân Diệu trước cách mạng 1945. Đề tài nghiên cứu của chúng tôi là sự tiếp nối một hướng đi, sự tìm tòi mà nhiều người đ• thể hiện.
Nhân vật “tôi” trong “Từ ấy” của Tố Hữu và trong “Thơ thơ”, “Gửi hương cho gió” của Xuân Diệu là một vấn đề vẫn chưa được nghiên cứu một cách thấu đáo dưới cái nhìn so sánh.
3.    Nhiệm vụ của đề tài
Đi vào nghiên cứu đề tài này chúng tôi tự đặt cho mình những nhiệm vụ cơ bản sau:
-    Nhiệm vụ thứ nhất: Tìm hiểu quan niệm nghệ thuật về con người và kiểu nhân vật “tôi” trong văn học.
-    Nhiệm vụ thứ hai: Làm rõ nhân vật “tôi” trong thơ Tố Hữu qua tập “Từ ấy”.
-    Nhiệm vụ thứ ba: Chỉ ra được nhân vật “tôi” trong thơ Xuân Diệu trước cách mạng 1945 mà tiêu biểu qua 2 tập “Thơ thơ”, “Gửi hương cho gió”.
-    Nhiệm vụ thứ tư: Khái quát những điểm tương đồng và độc đáo của thơ Tố Hữu và Xuân Diệu trước cách mạng.
4.    Phạm vi và đối tượng nghiên cứu
Như tên đề tài đ• xác định, phạm vi mà đề tài hướng tới là tìm hiểu: “Nhân vật “tôi” trong “Từ ấy” của Tố Hữu và thơ Xuân Diệu trước   1945”. Đây là một vấn đề hết sức phức tạp, được mở ra với nhiều hướng khác nhau: xung quanh lý luận về cái tôi, hình tượng nhân vật “tôi” trong thơ Tố Hữu và Xuân Diệu, kết cấu, giọng điệu, các thủ pháp nghệ thuật, cách tổ chức lời thơ... do nhiều hạn chế trong khả năng tiếp nhận và chỉ ra trong khuôn khổ một luận văn nên chúng tôi chỉ giới hạn một phạm vi vấn đề trên hai bình diện chính.
-    Những biểu hiện của nhân vật “tôi” trong “Từ ấy” của Tố Hữu và thơ Xuân Diệu qua “Thơ thơ” và “Gửi hương cho gió”.
-    Một số thủ pháp nghệ thuật cơ bản để thể hiện nhân vật “tôi” trong những tập thơ trên.
5.    Phương pháp nghiên cứu
-    Xuất phát từ mục đích, nhiệm vụ của đề tài chúng tôi sử dụng phương pháp tổng hợp: Tổng hợp các ý kiến của những người đi trước.
-    Phương pháp khảo sát - phân tích nhân vật “tôi” là phương pháp nghiên cứu cơ bản.
-    ở mức độ hạn chế, chúng tôi còn sử dụng phương pháp thống kê, so sánh, đối chiếu để làm nổi bật nét độc đáo - đặc sắc của phong cách thơ Tố Hữu và thơ Xuân Diệu trước cách mạng.
6.    Điểm mới có thể đạt được của đề tài
(1)    Qua các nét tương đồng trong khi biểu hiện nhân vật “tôi” giữa Tố Hữu và Xuân Diệu có thể nhìn ra sự gặp gỡ giữa hai tác giả cũng là sự gặp gỡ giữa hai khuynh hướng nghệ thuật tiêu biểu trong thi ca một thời đại. Sự gặp gỡ đó là do âm hưởng chung của khát vọng giải phóng cá nhân con người trong thời đại đó như một trong những khát vọng cơ bản nhất.
(2)    Sự khác biệt giữa hai ông là đương nhiên, bởi đó là sự độc đáo của hai khuynh hướng nghệ thuật, là dấu hiệu biểu hiện có tính quy luật tất yếu của văn học hiện đại: đa dạng, phong phú, phức tạp. Không thể có một khuôn mẫu cố định nào cho sáng tạo của văn học hiện đại.

Ghi chú: Tài liệu này được thành viên thuvien24 đăng lên thư viện. Theo quy định điều khoản sử dụng, Thuvien24.com không chịu bất kỳ trách nhiệm nào đối với bản quyền tài liệu. Bạn tự cân nhắc trước khi tải tài liệu.
Xem bình luận
thuynguyenhlu8118
Oh my god, tìm mãi mới thấy. Thanks
lamthikimxuyen
ok. cam on ban nha.
vuvanbach
Tôi đã nhận được file, Rất cảm ơn dịch vụ thuvien24.com
Cảm ơn website đã chia sẻ rất nhiều tài liệu đến mọi người
duyenv
hy vọng website sẽ hỗ trợ cho các bạn trong công tác học tập và nghiên cứu.
  • Tài liệu mới
  • Tài liệu nổi bật
  • Tài liệu liên quan
  • Tài liệu cùng người đăng
HỌC 700 TỪ VỰNG TIẾNG ANH QUA THƠ

HỌC 700 TỪ VỰNG TIẾNG ANH QUA THƠ

Lượt down: 0

Người đăng: quangchinh

THI CÔNG CHỨC MÔN TIN HỌC 2014

THI CÔNG CHỨC MÔN TIN HỌC 2014

Lượt down: 0

Người đăng: quangchinh